Thời sự

Tôm hùm "nhí" giá 15.000 đồng/con được bán tràn lan trên chợ mạng

字号+ 作者:NEWS 来源:Thể thao 2025-01-30 02:41:32 我要评论(0)

Tôm hùm từ lâu đã được xếp vào nhóm hải sản cao cấp với mức giá đắt đỏ trên thị trường Việt Nam. Tuykết quả bốc thăm c1kết quả bốc thăm c1、、

Tôm hùm từ lâu đã được xếp vào nhóm hải sản cao cấp với mức giá đắt đỏ trên thị trường Việt Nam. Tuy nhiên,nhíkết quả bốc thăm c1 những ngày gần đây, trên các trang mạng xã hội - chợ online, tôm hùm "nhí" với mức giá chỉ từ 15.000-20.000 đồng/con đang được rao bán tràn lan, kèm cam kết "bao tươi, chắc thịt".

Theo khảo sát của phóng viên Dân trí, tôm hùm baby loại 15-20 con/kg có giá dao động 280.000-300.000 đồng. Tương đương, mỗi con khoảng 50-100gram được bán với giá 15.000 đồng. 

Chị T., chủ đầu mối chuyên cung cấp tôm hùm tại TPHCM, tiết lộ rằng tôm hùm giá rẻ là tôm ngộp đã được cấp đông, không phải tôm sống. "Hàng cấp đông giá rẻ hơn nhiều, nhưng vẫn đảm bảo độ tươi. Loại tôm nhỏ này đang bán rất chạy, có ngày tôi bán hơn 20kg" chị chia sẻ.

Tôm hùm nhí giá 15.000 đồng/con được bán tràn lan trên chợ mạng - 1

Loại tôm hùm "nhí" đang gây sốt với giá 15.000 đồng/con, mỗi con chỉ nặng khoảng 50gram (Ảnh: người bán cung cấp).

Theo chị T., ban đầu khi nhập hàng từ tỉnh khác tưởng phải cấp đông cả tuần mới bán hết. Nhưng chưa đầy một ngày khách đã mua sạch, thậm chí hàng chưa về tới đã có khách đặt hết.

Thực chất, loại tôm hùm trên 100gram/con nếu còn sống có giá bán lên tới hơn 100.000 đồng/con. Tuy nhiên, đây là hàng mới ngộp được cấp đông nên có giá thành mềm hơn, người bán hàng này nói.

Chị H. (ngụ tại quận Tân Phú, TPHCM) cho biết, vì tò mò với mức giá quá rẻ nên chị cũng mua về ăn thử.

Tôm hùm tươi thường nghe tên là nghĩ đến mức giá cả triệu đồng/kg, hay thậm chí tôm đông lạnh cũng dao động vài trăm nghìn đồng/kg. Vậy mà trên mạng bán chỉ 15.000 đồng/con, giá rẻ nhưng chất lượng khác xa với lời giới thiệu, chị H. than thở.

Theo chị H., loại tôm hùm nhí, kích cỡ nhỏ, sau khi bóc vỏ, phần thịt chẳng khác mấy so với tôm thẻ. Thịt tôm không dai, có con còn bị bở, chị nói.

Chủ một cửa hàng chuyên kinh doanh hải sản ở TPHCM cho rằng, nhiều đầu mối quảng cáo tôm hùm baby nhưng thực chất là tôm hùm xanh hoặc tôm hùm tre bị ngộp hoặc đã chết. Tôm hùm chủ yếu nặng ở phần đầu nên khách mua loại có trọng lượng trên 300gram mới có nhiều thịt. Còn với loại nhỏ, đa phần là vỏ.

"Hơn nữa, loại tôm nhỏ này hầu như là bị bệnh hoặc chết do mưa bão, hoặc bị xâm nhập nước ngọt nên mới được bán ra ngoài", anh nhận định.

Thực tế, tôm hùm kích cỡ lớn thường có nhiều thịt hơn, chất lượng thịt cũng chắc và đậm vị hơn so với loại nhỏ. Vì vậy, người tiêu dùng cần cân nhắc kỹ trước khi quyết định mua các loại tôm hùm giá rẻ, tránh rơi vào tình cảnh "tiền mất tật mang".

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读
Dong song ly biet anh 1

Lục Chấn Hoa là một vai diễn thành công của diễn viên gạo cội Khấu Chấn Hải. Ảnh: S.N.

Từ nhà trong, một chú chó nhỏ lon ton chạy vào phòng khách, ngoáy tít cái đuôi ngắn cũn bông xù. Nó tên là Bội Bội, thuộc giống chó sư tử lông trắng. Đi theo sau là cô chủ trẻ Như Bình. Như Bình là con gái thứ của dì Tuyết, hơn tôi bốn tuổi, một cô gái cả thẹn và nhu mì, rất mờ nhạt so với cô em gái Mộng Bình.

Chị không xinh xắn như Mộng Bình, lại càng không hoạt bát được như nó. Rất nhiều khi, chị còn tỏ ra quá yếu đuối và kém cỏi, chưa bao giờ chị dám trò chuyện cùng người lạ, nếu buộc phải nói, chị rất dễ buột ra những lời lẽ vô duyên. Chị chẳng biết làm đẹp là gì, dường như quần áo gì mặc trên người chị trông cũng lôi thôi rườm rà.

Chị còn rất kém trong khoản phối màu. Ví dụ như lúc này, chị mặc áo bông ngắn màu xanh lá hành với quần Tây màu cà tím, cổ quàng khăn hoa sặc sỡ, trông cứ như diễn viên tuồng bước ra sân khấu! Thế nhưng, cho dù Như Bình có nhút nhát bạc nhược ra sao, chị vẫn là người duy nhất trong cái nhà này mà tôi không ghét, bởi chị có một thứ mà cả nhà dì Tuyết không có: Lòng tốt.

Hơn nữa, chị là người duy nhất trong gia đình này không tỏ ra thù hằn và khinh khi tôi. Thấy tôi, chị mỉm cười, rồi nem nép nhìn sang cha cứ như sợ bị ông mắng. Chị khẽ nói:“Ồ, cả nhà đều ở đây cả!” Lại mỉm cười với tôi, chị nói: “Chị không biết em đến, chị đang ngủ trong phòng, trời lạnh quá... Ôi, Y Bình, em vẫn mặc váy được sao? Chị thì chịu thôi, rét lắm.” Chị ngồi xuống bên tôi, uể oải ngáp một cái, bàn tay chị vô tình đặt ngay trên vạt váy ướt rượt của tôi, chị hốt hoảng kêu lên:

“Váy của em ướt hết rồi kìa, vào trong lấy đồ của chị mà thay!”

“Không cần đâu! Em sắp về rồi!” Tôi nói.

Bội Bội ngoe nguẩy đuôi tiến lại, dụi đầu vào chân tôi. Tôi vuốt ve nó, nó liền gác hai chân trước lên đầu gối tôi, bộ lông rủ dài che khuất cả hai mắt. Qua kẽ hở của đám lông, đôi mắt đen nhánh của nó ngước nhìn tôi. Tôi rẽ vạt lông che mắt nó, nhìn vào đôi mắt tròn đen lay láy, ước gì tôi cũng có một chú chó nhỏ đáng yêu thế này!

“Bội Bội, lại đây!”

Dì Tuyết lên tiếng gọi, chú chó bèn tuột xuống khỏi đầu gối tôi, chạy lại bên dì. Dì Tuyết vuốt ve bộ lông của nó, vờ như vô tình lẩm bẩm:

“Xem này! Vừa mới tắm xong, dính vào đâu mà lại lấm lem hết cả rồi!”

Tôi liếc nhìn dì Tuyết, trong lòng tràn đầy khinh miệt. Người đàn bà này lúc nào cũng chỉ biết mỉa móc tôi bằng những lời lộ liễu không chút chiều sâu như thế. Sự thực là, những tổn thương mà dì gây ra cho tôi ít ỏi hơn nhiều so với sự nông cạn mà dì đã phơi bày. Dì chính là loại đàn bà thiển cận và nhỏ mọn nhất hạng. Tôi không nói năng gì.

Cha ngồi trong ghế sofa, nhàn nhã rít tẩu, khói thuốc mù mịt phả qua hai lỗ mũi lớn. Mũi ông cao và thẳng tắp, rất cân đối với khuôn mặt. Nghe nói hồi trẻ cha điển trai lắm, giờ thì khuôn mặt ông trông dài hơn, tóc và lông mày đều điểm bạc, nhưng chẳng hề giảm bớt vẻ uy nghi của ông. Da ông nâu sạm, năm xưa ở vùng Đông Bắc, người mang màu da như thế không nhiều, vì vậy, màu da đã trở thành đặc trưng của ông, mọi người thường gọi ông là “Báo Đen Lục Chấn Hoa”.

Hồi đó, ông là một nhân vật uy danh lừng lẫy, hô phong hoán vũ một thời, một thủ lĩnh quân phiệt tầm cỡ. Cái tên Báo Đen Lục Chấn Hoa từng khiến bao nhiêu kẻ nghe danh mà bạt vía. Báo Đen nay đã về già, uy phong và quyền thế năm xưa đã trở thành dĩ vãng, chỉ còn có thể ngồi trên sofa rít tẩu mà thôi.

Nhưng da ông vẫn màu nâu sạm, tuổi tác không thay đổi được màu da, cũng không thay đổi được tính cách hổ lửa của ông. Tôi thường nghĩ, nếu giờ đây cho ông trở lại chiến trường, không chừng ông vẫn kiêu dũng thiện chiến y như hồi trai tráng.

Ông ngồi trên ghế, đối diện với tôi và Như Bình. Tôi chợt nhận ra, ông đang âm thầm quan sát tôi, dường như muốn tìm kiếm thứ gì ở tôi. Tôi có phần thấp thỏm, bởi tôi đang tính toán xem phải mở miệng xin tiền thế nào. Đây là lý do duy nhất khiến tôi chịu đến đây.

" alt="Dòng sông ly biệt: Người cha lạnh lùng không có tình thương" width="90" height="59"/>

Dòng sông ly biệt: Người cha lạnh lùng không có tình thương